Hãy che chở trẻ thơ!
(ANTĐ) - “Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai”, “Hãy dành cho trẻ em những gì tốt đẹp nhất”. Những câu nói giản dị mà sâu sắc âm vang trên khắp hành tinh, thấm vào mọi quốc gia, lắng đọng trong từng ngôi nhà.
Thế giới chưa ngớt tiếng bom đạn. Đói nghèo, bệnh tật, bất công và đau khổ còn đè nặng lên hàng triệu con người, dẫu vậy người ta vẫn cố dành cho trẻ em miếng cơm manh áo, mái trường, sân chơi. Trên thế giới, có lẽ chỉ ở Việt Nam trẻ em được ví như búp măng non. Đây không chỉ là cách nói hình ảnh mà thực sự đã trở thành hành động của cả xã hội, trong mỗi gia đình và trong từng người làm cha làm mẹ. Quan tâm, chăm sóc, giáo dục con cái chính là nuôi dưỡng, vun đắp những búp măng non hôm nay, cho ngày mai những lớp tre xanh tươi, vững chãi - thế hệ xây dựng một Việt Nam sánh vai cùng các cường quốc trên thế giới. Chẳng phải ngẫu nhiên, Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên ký Công ước quốc tế Bảo vệ quyền trẻ em. Cũng không phải “tự nhiên” Việt Nam có hẳn một ủy ban Chăm sóc bảo vệ thiếu niên, nhi đồng.
Đâu chỉ vào ngày Quốc tế Thiếu nhi, ngày Tết Trung thu, ngày khai trường hay những ngày hè, trẻ em mới được “để mắt” tới. Chăm lo, giáo dưỡng trẻ phải là công việc thường xuyên, hàng ngày, không thể theo “phong trào” hay lấy thành tích. Cũng như chăm sóc một cái cây non, một chồi mầm mới nhú, trẻ em cần được “che mưa, che nắng”, bảo vệ, nâng niu. Như thế chưa đủ. Trẻ em phải được “hít thở”, đắm mình trong môi trường, “không khí” xã hội và gia đình trong sạch, tinh khiết. Người lớn không thể ngoảnh mặt trước tình cảnh trẻ em thành phố vừa thiếu không gian, vừa thiếu cả thời gian để vận động, vui chơi trong trường học. Về nhà, sau khi “chúi mũi” vào chương trình học quá tải, rồi còng lưng “cõng cặp” đi học thêm, con trẻ dường như cô đơn giữa bốn bức tường trắng lặng không.
Chúng còn biết làm gì nếu không “kết bạn” với những đồ chơi ngoại nhập lậu kích thích bạo lực với những súng, gươm, dao, đao, kiếm; với những loại “vũ khí” chiến tranh hiện đại. Trẻ thành phố biết làm gì, chơi gì trước sức hút mê mẩn của vô vàn game kích động. Giáo dục khơi gợi trí thông minh chưa thấy, mà chỉ toàn những cuộc chiến ác liệt, đâm chém, bắn giết y như thật. Người lớn càng không thể “nhắm mắt”, xã hội không thể làm ngơ, ở đâu đó, những đứa trẻ bé bỏng, nhỏ dại, lẽ ra phải được ăn học, được che chở, bảo vệ lại trở thành những đối tượng bị ngược đãi, hành hạ. Lá chắn pháp luật có thể bảo vệ, che chở các em nhưng không nên quên rằng, bảo vệ trẻ em là trách nhiệm của toàn xã hội, của tôi, của anh, của chúng ta. Xã hội ta đã có biết bao phong trào, tổ chức, đoàn thể và cá nhân dang tay cưu mang, nâng bước, dìu dắt những trẻ em mồ côi, không nơi nương tựa, hoàn cảnh khó khăn.
Một đất nước còn nghèo, một xã hội còn cả một khoảng cách chênh lệch giàu nghèo, thì phụ nữ và trẻ em là những người gánh chịu thiệt thòi lớn nhất. Đôi vai gầy con trẻ, đôi vai mềm đàn bà, con gái phải được chở che, bảo vệ. Pháp luật đã thẳng tay trừng trị bọn tội phạm buôn bán phụ nữ, trẻ em. Pháp luật không thể “nhẹ tay” với kẻ táng tận lương tâm ngược đãi, hành hạ thể xác và tinh thần những đứa trẻ vô tội. Cả xã hội dang rộng vòng tay che chở trẻ thơ.
Đan Thanh