Thu rất thật Thu là khi chớm Đông sang
Em rất thật em là lúc em hoang mang lựa chọn
Anh rất thật anh là lúc anh ra đi nhẹ gọn
Để bớt cho đời một chút gió lao xao
Và tránh cho em bớt một lời chào…!
Chu Hoạch
Thu rất thật thu là khi chớm đông sang…”
Có lẽ mùa thu Hà Nội chỉ thực sự là thu trong một khoảnh khắc rất ngắn ngủi: Thu muộn. Thu muộn là khi những cơn gió heo may bất chợt ùa về khẽ chạm vào vai áo, chạm tới cả những rung động sâu thẳm nhất trong mỗi con người. Thu muộn làm người ta dễ cảm thấy cô đơn hơn, dễ trải lòng hơn, dễ hoài niệm về những điều đã mất…
Ca khúc này, tôi phổ thơ Chu Hoạch, nhưng tên ca khúc thì là do tôi đặt, và tôi cho rằng nó hay ở chỗ… không thể ngắn hơn. Làm sao mà ngắn hơn được, khi đó là khoảnh khắc dùng dằng lúc chuyển mùa và cả thời khắc “anh” quyết định buông tay: “Thu rất thật thu là khi chớm đông sang/ Em rất thật em là lúc em hoang mang lựa chọn/ Anh rất thật anh là lúc anh biết ra đi nhẹ gọn/ Để tránh cho em bớt một lời chào/ Và bớt cho đời một chút gió lao xao…”.
Câu chuyện, thực ra không nhẹ nhàng đến thế, mà là cả một nỗi đau đớn của người đàn ông khi không muốn làm khó người phụ nữ của mình chỉ vì anh ta quá nghèo, và mọi nỗ lực cải tạo cuộc sống ở thời điểm đó đều gần như không ăn thua. Khi còn sống, bạn tôi (cố nhà thơ Chu Hoạch) đã từng phải đi kéo xe bò, thậm chí, cả hành nghề móc cống, trong tình cảnh thơ và tranh không bán được. Vợ của anh cũng phải đi lao động ở nước ngoài hòng thay đổi cuộc sống. Nhưng từ khi đi xa, tin tức về chị ngày một ít dần rồi bặt tăm. Đến một ngày, anh bất ngờ nhận được tin chị về nước. Anh mừng lắm, mời tất cả bạn bè một bữa nhậu bởi rằng :”Vơ tớ về, sẽ bớt khó khăn hơn. Thời gian qua các cậu giúp tớ nhiều rồi, cho tớ mời các cậu một lần…”. Ngày hôm sau, với tất cả sự mừng rỡ, anh ra sân bay đón chị nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là một phong thư, trong đó có tờ đơn ly hôn.
Tôi gặp anh, hỏi thăm chuyện vợ anh về nước. Anh bảo: “Thôi buồn lắm, Quang hỏi làm gì. Nghe tớ đọc thơ đây này…
“Thu rất thật thu là khi chớm đông sang
Em rất thật em….”
Chở anh trên chiếc xe máy ngược chiều gió thổi mạnh, tôi chỉ kịp nhớ vài chữ ấy…
Và rồi, cái nghèo, cái khó cứ thế đẩy hai người yêu nhau ra xa dần. Rốt cuộc, người đàn ông tự trọng ấy đã chọn cách “ra đi nhẹ gọn” để không làm người phụ nữ của mình phải khó xử thêm nữa, và cũng là cách giải thoát cho chính bản thân mình.
Thu rất thật thu là khi chớm đông sang - Ca Sĩ: MINH THU
https://www.youtube.com/watch?v=HLoR0Lqm75U
(Nguồn: bài do độc giả chuyển)