Thất bại đầu tiên trong đời
Mình không nhớ cơ duyên nào đã đưa mình tới với môn cờ vua, nhưng mình nhớ khi còn bé mình học chơi các trò chơi rất nhanh. Hầu hết các trò chơi trong xóm lúc đó mình đều dễ dàng giành chiến thắng với đối thủ là bọn trẻ con cùng lứa tuổi. Thường thì sau đó mình chỉ còn chơi được với các anh lớn hơn vì tụi nhỏ không chịu chơi với mình nữa.
Thậm chí có một bác hàng xóm đã chỉ mình chơi cờ tướng, rồi hay cho mình kẹo với bánh để mình chơi với bác. Sau một thời gian mình đã có thể thắng bác ấy khá dễ dàng, rồi từ đó không thấy bác rủ mình chơi nữa.
Nhưng không hiểu sao mình lại thích cờ vua hơn hẳn các loại cờ khác. Có thể là vì tính chất của môn cờ này, cũng có thể vì nhờ tham gia câu lạc bộ mà mình đã thấy rõ được năng lực của mình như thế nào so với những người xung quanh. Lúc đó ở Huế, chỉ có một câu lạc bộ cờ vua duy nhất, nhưng nó lại ở khá xa nhà mình, nếu đi xe máy chắc khoảng 20 phút. Với một đứa trẻ tiểu học đạp xe thì quãng đường vừa đi vừa về như vậy cũng khá là xa.
Hết tiểu học, mình vào Sài Gòn, có tham gia Hội khỏe Phù Đổng năm lớp 6 môn cờ vua và đã không vất vả lắm để leo lên vị trí cao. Thế nên mình đã được thầy giới thiệu vào một câu lạc bộ của thành phố.
Tham gia câu lạc bộ được khoảng một tuần thì thầy đã xếp mình vào một trận đấu, nơi mình đón thất bại lớn đầu tiên trong đời.
Tại đây, mình - một học sinh trung học, sẽ đấu cờ với một bạn học sinh tiểu học, mà bạn ấy cùng lúc còn phải đấu với thầy phụ trách của mình, người có thể xem là đánh cờ hay nhất câu lạc bộ. Đúng vậy, bạn không đọc nhầm đâu.
Mình nhập cuộc với sự tập trung cao độ, nhưng đó lại là trận thua nhanh nhất trong các trận thua của mình. Buồn hơn nữa là vì trận đấu bên cạnh giữa cậu bé đó với thầy vẫn chưa xong, nên mình vẫn phải ngồi im lặng và quan sát trận đấu này rất lâu.
Trong khoảng thời gian ngồi ở vị trí đó, mình nhận ra bản thân nhỏ bé tới mức nào. Mình kém xa một cậu bé tiểu học, người đang đánh ngang tài ngang sức với thầy, dù trước đó đã phải đánh một lúc hai trận cờ.
Sau ngày hôm đó, mình đã không bao giờ quay lại câu lạc bộ, và mình cũng không muốn quan tâm tới cờ vua nữa, vì nó sẽ nhắc mình nhớ lại sự nhỏ bé của bản thân.
Nhiều năm sau, khi biết cậu bé đó đã trở thành đại kiện tướng cờ vua của Việt Nam, mình mới bắt đầu nguôi ngoai được phần nào cái gọi là thất bại lớn đầu đời này.