Truyện ngắn "Lão Hạc" của Nam Cao là một tác phẩm tiêu biểu trong nền văn học hiện thực Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Qua câu chuyện về cuộc đời và cái chết đầy bi thương của lão Hạc, Nam Cao không chỉ phản ánh số phận khốn khổ của người nông dân nghèo mà còn đề cao vẻ đẹp tâm hồn, lòng tự trọng và tình yêu thương sâu sắc của họ.
Lão Hạc là một người nông dân nghèo, góa vợ, sống cô độc trong cảnh đói khổ. Tài sản duy nhất mà lão quý trọng là cậu con trai và con chó Vàng - kỷ vật mà con trai lão để lại. Nhưng cuộc sống nghiệt ngã không cho phép lão giữ mãi niềm hạnh phúc giản dị ấy. Con trai lão vì nghèo mà bỏ đi làm đồn điền cao su, để lại lão một mình trong cảnh cô đơn và thiếu thốn. Để giữ lại mảnh vườn cho con trai, lão chấp nhận chịu đựng cơn đói, sống nhờ sự trợ giúp của bà con láng giềng.
Tình huống cao trào của câu chuyện là khi lão quyết định bán con chó Vàng. Đây không chỉ là sự mất mát về vật chất mà còn là một nỗi đau tinh thần khôn cùng. Bán đi người bạn duy nhất của mình, lão cảm thấy tội lỗi và đau đớn. Sau sự kiện đó, lão dần suy sụp, chọn cái chết bằng bả chó để giải thoát cho mình, đồng thời giữ trọn vẹn mảnh vườn cho con trai. Cái chết đau đớn của lão không chỉ thể hiện bi kịch số phận mà còn là minh chứng cho lòng tự trọng cao cả: lão không muốn trở thành gánh nặng cho ai, cũng không muốn sống lay lắt nhờ lòng thương hại.
Thông qua nhân vật lão Hạc, Nam Cao đã thể hiện sự đồng cảm sâu sắc đối với người nông dân nghèo. Họ không chỉ là những con người đáng thương vì nghèo khổ mà còn đáng kính vì nhân cách cao đẹp. Lão Hạc dù nghèo đói nhưng không chấp nhận sống dựa dẫm hay đánh mất phẩm giá. Đây chính là sự đối lập với những nhân vật như Binh Tư - kẻ chỉ biết lợi dụng và sống bằng mánh khóe, thể hiện sự tha hóa trong xã hội cũ.
Ngôn ngữ truyện ngắn Lão Hạc giản dị, chân thực mà đầy sức gợi. Nam Cao không chỉ kể chuyện bằng lời mà còn để nhân vật tự bộc lộ suy nghĩ, cảm xúc qua hành động và lời nói, khiến người đọc xúc động và ám ảnh. Cách kể chuyện đan xen giữa lời kể của nhân vật “tôi” - ông giáo, cùng những đoạn độc thoại nội tâm của lão Hạc đã tạo nên chiều sâu tư tưởng cho tác phẩm.
Truyện ngắn Lão Hạc không chỉ phản ánh số phận bi thảm của người nông dân trong xã hội phong kiến mà còn gửi gắm thông điệp về lòng nhân ái và phẩm giá con người. Qua đó, Nam Cao thể hiện tinh thần nhân đạo sâu sắc, phê phán xã hội bất công đã đẩy con người vào cảnh khốn cùng. Tác phẩm vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay, là lời nhắc nhở về tình người và sự trân trọng đối với những con người giàu lòng tự trọng và nhân cách.