Kevin Costner, Tommy Lee Jones, Gary Oldman, Ryan Reynolds và Gal Gadot, sao mình chưa từng nghe đến phim này nhỉ?
Phim bị chê tơi tả và thảm hại về doanh thu, chả kiếm lại được bao nhiêu so với kinh phí đầu tư.
Reynolds vào vai một điệp viên CIA bị giết, ông chủ của anh ta, Oldman, nhờ Jones, một nhà khoa học, cấy ghép ký ức của Reynolds vào Costner, một tên tội phạm tâm thần bị tổn thương não.
Phim đang có trên Amazon, nên mình nghĩ là xem thử vậy. Mình không ghét phim dở, có vài phim dở mà vẫn hay, và với dàn diễn viên khủng như vậy thì đáng để xem thử.
Jones hình như bị chọn vai không hợp, mình không thấy anh ta hợp với vai một nhà khoa học hiền lành. Reynolds diễn tốt trong vai diễn ngắn ngủi của anh ấy, Gadot thì xinh lung linh nhưng không có gì nổi bật, Oldman thì suốt ngày cáu gắt, mà anh ta diễn kiểu đó khá hay, nhưng cũng chẳng có gì khác ngoài cái đó. Costner diễn khá ổn với vai diễn một nhân vật không ưa nổi. Nhưng mà họ không làm mình quan tâm đến bất cứ ai trong số họ cả.
Cốt truyện thì làm rắc rối không cần thiết, quá nhiều tình tiết bất ngờ đến nỗi khó theo dõi diễn biến phim. Kết thúc thì hơi sến, kiểu happy ending quá mức.
Việc có thêm ký ức thì thú vị hơn kiểu phim điệp viên mất trí nhớ thường thấy. Phim có thêm một siêu phản diện luôn đi trước một bước so với phe chính diện và cứ xuất hiện đúng lúc đúng chỗ mà không giải thích gì cả.
Các cảnh hành động thì hay, nhiều cảnh rượt đuổi, nổ tung và đấu súng. Các yếu tố gián điệp khá thực tế. Họ không thêm thắt nhiều yếu tố khoa học viễn tưởng cho việc chuyển giao ký ức. Kinh phí kỹ xảo hình ảnh thì khá thấp.
Nói chung, mình thấy tại sao phim bị chê, chắc chắn là phim có thể hay hơn nhiều. Nhưng mà cũng không đến nỗi tệ.