Có một đêm tôi không ngủ được. Tôi ngước nhìn bầu trời. Một bầu trời tháng Ba, không trăng, cao vời vợi với muôn vàn vì sao lấp lánh. Tôi nghe rõ tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió rít qua song cửa, tiếng chiếc lá lìa cành khẽ chạm đất trong đêm khuya… Tất cả đều diễn ra trong âm thầm, lặng lẽ, nhưng dường như có một điều gì đó đang âm thầm vươn lên - một sức sống lặng lẽ mà bền bỉ.
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức tuổi thơ chợt ùa về. Ngày còn bé, con đường quê gồ ghề, khó đi, nhất là vào những đêm không trăng. Tôi thường dẫn bé Ún - con bác hàng xóm - đến nhà thờ đọc kinh. Lần đầu tiên được tôi dẫn đến nhà thờ, em vui lắm, cười nói ríu rít và nhảy chân sáo tung tăng rất dễ thương. Nhưng trên đường về, em im lặng, chỉ níu chặt vạt áo tôi, bước từng bước thật chậm.Một lúc sau, em thì thầm:“Chị ơi, trời tối quá, em bước hụt chân miết hà!”
Tôi trấn an:“Yên tâm đi, chị nắm tay em nè, đừng sợ!”
Nhưng thật ra, chính tôi cũng đang phải chiến đấu với nỗi sợ mơ hồ trong lòng.
“Chị cõng em được không?”
Tôi mỉm cười, rồi khom lưng xuống để em trèo lên. Trên lưng tôi, Ún dần thiếp ngủ, bình yên, ngon lành như một con mèo nhỏ. Từ đó, những buổi tối sau, chúng tôi vẫn tiếp tục đi như thế.Một hôm, Ún hỏi:“Sao chị có thể đi trong đêm tối mà không sợ, không hụt chân vậy?”
Tôi đáp:“Vì có một thiên thần nhỏ đang ở trên lưng chị nè!”
Chính câu trả lời hồn nhiên ấy lại trở thành động lực giúp tôi bước đi vững vàng trong đêm tối. Khi có một “điểm tựa” để yêu thương, bóng tối không còn là điều đáng sợ nữa.
Hôm nay, khi nhìn lại, tôi mỉm cười. Trên vai tôi giờ đây không còn cô “thiên thần nhỏ” dễ thương ngày nào nữa, không còn những tiếng cười nói xua tan bóng tối nữa, chỉ còn sự tĩnh mịch của đất trời, của lòng người…
“Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Macdala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn ra khỏi mộ.” (Ga 20,1)
Thánh Gioan ghi lại một khung cảnh đầy sức gợi: giữa đêm tối chuyển mình sang rạng đông, một người phụ nữ đơn độc bước đi. Trong thời chưa có ánh sáng điện, bóng đêm càng thêm dày đặc. Con đường núi đồi gập ghềnh, hoang vắng, tất cả dễ khiến lòng người chùn bước.
Điều gì đã thúc đẩy bà?
Có lẽ chỉ có thể là tình yêu. Tình yêu luôn làm cho con người trở nên can đảm. Như lời thơ của Xuân Diệu:“Tình yêu muôn thuở vẫn là hương -Biết mấy lần thơm nở giữa đường.”
Chính “hương tình yêu” đã nâng bước bà. Bà đi tìm Thầy dù Thầy đã chết, chỉ mong được chăm sóc, tươm tất lần cuối. Nhưng trong hành trình đi tìm Đấng đã khuất, bà lại gặp Đấng đang sống.
Giữa bóng tối của sự chết, ánh sáng Phục Sinh đã bừng lên. Tình yêu tưởng như bị phủ bóng u sầu, nay lại được phục sinh, chiếu sáng cả một vùng trời, cả một cuộc đời.
Nhìn lại hành trình của mình, tôi nhận ra có những lúc lòng mình chìm trong bóng tối. Có những sợ hãi khi phải bước ra khỏi sự an toàn quen thuộc, đối diện với chính mình.
Tôi nhớ ngày đầu khoác lên mình tấm áo dòng. Sau những ánh đèn rực rỡ, lời chúc mừng là con đường dẫn tới Tập viện. Tối. Vắng. Lặng. Tôi gọi đó là “hai thế giới”.
Bước đi giữa bóng tối, giữa hai hàng tre, giữa thinh lặng, tôi ý thức mình đang bước vào một hành trình mới. Một sự chuyển mình không ồn ào nhưng sâu lắng. Trong đêm tối đó, tôi cũng lặng lẽ đi tìm Đấng mà lòng tôi yêu mến, trong thinh lặng thâm sâu của tâm hồn…
Từ bóng tối của bước khởi đầu, tôi được dẫn vào một bóng tối sâu hơn - bóng tối của nội tâm, của những chọn lựa, của những khát vọng và hy vọng… một niềm hy vọng mang tên ánh sáng.
Dừng chân lại để lắng nghe những khoảng tối trong lòng, tôi không còn thấy cô đơn nữa. Mỗi đêm tối đi qua là một lần tâm hồn được thanh luyện, để tin rằng: “Đêm sắp tàn, ngày gần đến.” (Rm 13,12a)Trong chính đêm tối, tình yêu vẫn âm thầm vươn mầm… và ánh sáng đã bắt đầu.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,giữa những đêm tối của cuộc đời, nhiều lần chúng con đã bước đi trong sợ hãi, chênh vênh và lạc hướng. Có những lúc chúng con tưởng rằng bóng tối là điểm kết thúc, là nơi chôn vùi mọi hy vọng.
Xin dạy chúng con biết đón nhận những khoảng tối trong đờinhư hành trình thanh luyện và lớn lên, để không còn sợ hãi, nhưng tín thác hơn vào tình yêu của Chúa.
Và lạy Chúa, khi đêm đời chúng con dần khép lại, xin cho chúng con luôn vững tin rằng: đêm sẽ qua đi, và ánh sáng của Chúa sẽ bừng lên. Amen.
Quynh Nhu, MRP