Hoa Cúc dại
Trước khi biết tên hoa là Xuyến Chi thì tôi đã quen gọi: Cúc dại. Tôi đặc biệt yêu thích loài hoa ấy đã hẳn vì cái nét hồn nhiên hoang sơ...
Trước khi biết tên hoa là Xuyến Chi thì tôi đã quen gọi: Cúc dại.
Tôi đặc biệt yêu thích loài hoa ấy đã hẳn vì cái nét hồn nhiên hoang sơ đồng nội nay từ cái nhìn đầu tiên của từng cánh nhỏ trắng xinh xinh mọc bờ mọc dậu... mà cũng vì mỗi lần ngắm nhìn Cúc dại tôi lại có dịp nghĩ về huyền nhiệm ơn gọi của đời mình.
Đến bây giờ, khi đã là Kinh Viện năm thứ III, mỗi lần nghiệm lại hành trình từ buổi đầu chớm nở tôi cũng không sao tránh khỏi những bùi ngùi. Và cứ mỗi lần như vậy là mỗi lần tôi lại muốn vươn lên, muốn bắt đầu lại và muốn làm mới lại tâm tình dâng hiến của tôi.
Thật lạ và thật đẹp làm sao lòng thương xót Chúa, có những điều mà trí khôn con người không thể hiểu thấu... Tôi được ơn làm con Chúa vào cái thời sắp bước qua Tiểu Học khi mẹ tôi được ơn trở lại sau nhiều năm rối đạo. Gia đình tôi thuộc tuýp gia đình tự do trên hành trình tha hương cầu thực. Có thể hoàn cảnh gia đình rày đây mai đó cũng ít nhiều làm dao động cuộc sống tôi. Nhưng khi được trở lại nơi “chôn nhau cắt rốn”, nơi có bờ sông tôi được tắm mát, nơi những cánh đồng xanh mướt, nơi mùi lúa thơm khoan khoái tâm hồn mỗi khi mùa về, nơi tôi được gọi những tiếng thân thương của tình làng nghĩa xóm: o, mụ mệ, chú, thím... rồi răng, mô, ri, rứa... tôi đã biết mình có một quê hương. Và tôi biết gia đình tôi được Chúa yêu thương.
Ít năm sau đó, ba là người cuối cùng trong gia đình tôi được ơn làm con Chúa trong niềm xác tín vào tình thương và sự hiện của Ngài, và cũng là người đầu tiên khuyến khích con gái của ba trong bước đường ơn gọi.
Cũng nơi đất Huế thân thương, tôi lên thành phố để đáp lại tiếng của Chúa như hạt mầm đã gieo thời tha phương nay đã đến lúc chết đi và nảy nở. Hội Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm là mảnh đất hạt mầm đời tôi gieo, tôi thích nơi đây như chính cái tên gọi - Con Đức Mẹ Vô Nhiễm.
Thời gian cứ thế cứ xoay vần, hành trình dâng hiến vẫn tiếp bước có lúc thăng trầm, có lúc hân hoan trong ánh nhìn và bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Thế rồi một ngày, tôi cảm nghiệm sâu xa lòng thương xót và tình yêu của Chúa khi Người chọn tôi ký kết trong giao ước tình yêu cùng Người. Tôi thấy vỡ òa trong niềm vui, hạnh phúc và chỉ biết cúi đầu tạ ơn.
Tôi nhớ về khoảnh khắc khi lời bài hát Cát bụi của Lm. Nguyễn Sang cất lên: “...mang thân là cát bụi lẫn vào dấu chân hoang. Thân tôi là cát bụi vùi sâu theo dấu đời. Ngài tìm thấy thân tôi đầy tràn những ước mơ, nên đã đưa tay, nên đã đưa tôi đi trong lối rỡ ràng...” Giai điệu ấy như đã in sâu trong tôi rung lên cùng một nhịp. Phải, Chúa đã tìm thấy tôi, đã thấy ước mơ nhỏ bé của tôi và Người đã kéo tôi ra khỏi những bụi đời để đưa tôi đi trong lối thiện hảo của Người. Cũng trong khoảnh khắc đó, tôi nghĩ đến loài hoa yêu thích, nó mọc ở mọi địa hình: trên ghềnh đá, dưới triền đê, bụi tre, bờ dậu... Bầu bạn với nắng gió bụi đường thế mà cánh hoa vẫn trắng xinh quanh bao bởi nhụy vàng làm toát lên sự hồn nhiên trong sáng dù không kém vẻ hoang sơ.
Tôi đã thấy cánh hoa ấy và dành cho nó một cảm tình đặc biệt như một chút dấu ấn nhắc tôi về ân huệ lớn lao của Chúa nhân lành, giàu lòng thương xót. Ngài đã thấy chút khát khao trong tôi một cái gì đó muốn vươn lên hồn nhiên như cánh hoa trắng nhỏ bé xinh xinh giữa những nông nỗi quyến rũ của cuộc đời quanh tôi và Ngài đã chọn tôi, đã bứng lấy cây đời tôi đem trồng trong Vườn Hoa muôn sắc của riêng Ngài.
Lạy Chúa Giê-su, khi nhìn lại một chút về hành trình ơn gọi của chính mình, con vẫn thấy tình yêu, lòng thương xót Chúa bao phủ trên con. Xin tha thứ cho nhiều lần con đã ngại chiến đấu, đã thờ ơ trước lời mời gọi bước ra khỏi chính mình để đến gần Chúa gần tha nhân hơn. Và hôm nay, khi một lần nữa ngẫm lại huyền nhiệm đời tận hiến, xin cho con cũng biết làm mới lại tâm tình dâng hiến của mình mỗi ngày một hơn.
Áp út - FMI, Học Viện Huế
Tháng 3-2016