Cảm xúc là gì và có tác dụng gì?
Trải nghiệm về cảm xúc gần giống với những năm tháng trung học. Khi còn đi học, thầy cô và bạn bè là cả thế giới của bạn. Nhưng khi tốt nghiệp, bạn tự hỏi mình đã làm gì trong suốt thời gian đó.
Trong nhiều năm qua, tôi đã viết không ít bài chỉ trích sự phụ thuộc của chúng ta vào cảm xúc. Thậm chí đã có lúc, tôi so sánh cơn thịnh nộ của con người với con cún đang “bĩnh” ra thảm (xin lỗi nếu cách so sánh này có hơi quá). Nhưng tóm lại là cảm xúc có vai trò cực kỳ quan trọng.
Cảm xúc là phương tiện giúp não bộ thông báo rằng, một việc tốt hay xấu đang xảy ra với bạn. Hay nói cách khác, cảm xúc là một dạng thông tin phản hồi. Chỉ vậy thôi. Không có tín hiệu vũ trụ nào nói với bạn rằng bạn cần đi học thạc sĩ, cũng chẳng có định mệnh nào kéo bạn khỏi mối quan hệ với người ấy cả. Chúng thuần túy là những gì bạn tưởng tượng trong đầu.
Cảm xúc chỉ đơn giản là cơ chế phản hồi được thiết kế để thông báo cho bạn biết mọi việc có đang ổn hay không. Còn bạn làm gì với thông tin đó thì lại là một câu chuyện khác.
Cảm xúc cũng không phải mục đích. Chúng chỉ giúp bạn đạt được mục tiêu, hoặc tìm thấy mục tiêu bạn đang muốn hướng tới. Đây chính là điểm khiến nhiều người nhầm lẫn. Vì cho rằng cảm xúc là mục tiêu cuối cùng, họ quan trọng hóa chúng trên mức cần thiết. Trong khi đó, cảm xúc chỉ có nhiệm vụ đến, ở đó rồi đi để nhường chỗ cho một cảm xúc khác.
Nếu sống cả đời dựa trên cảm xúc, bạn sẽ ở trong vòng luẩn quẩn không lối thoát. Bạn sẽ tự mâu thuẫn với chính mình và thay đổi suy nghĩ liên tục chỉ để tìm kiếm và duy trì cảm giác “high” tiếp theo. Và đây chắc chắn không phải cách sống lý tưởng.