Yêu và làm...
“Cứ yêu đi rồi làm gì thì làm.” (Thánh Augustino) Tôi xác tín tình yêu là nền tảng cho cuộc đời dâng hiến. Tình yêu thánh thiện sẽ giúp...
“Cứ yêu đi rồi làm gì thì làm.” (Thánh Augustino)
Tôi xác tín tình yêu là nền tảng cho cuộc đời dâng hiến. Tình yêu thánh thiện sẽ giúp tôi đem Giêsu đến với mọi buôn làng. Yêu không chỉ là một danh từ, nhưng nó còn là một động từ. Yêu không chỉ là cảm xúc, nhưng nó còn là hành động của sự quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ và hy sinh.
Trên cánh đồng truyền giáo, tôi hoạt động không ngơi nghỉ như một người thợ gặt lành nghề. Phần lớn thời gian tôi dành cho những em nhỏ nội trú mà Chúa trao cho tôi. Cứ mỗi đêm về khi mọi cái xung quanh đi vào tĩnh lặng, các em của tôi đã lên giường ngon giấc. Tôi mới có thời gian đi vào cõi thinh lặng của tâm hồn. Tôi hàn huyên tâm sự với Đấng tôi yêu mến. Có những ngày vất vả trên con đường cháy nắng và trơn trượt để đi vào các làng xa, tối về, tôi chỉ còn một chút sức để ngồi nhìn ngắm Giêsu của tôi trong nhà Tạm, trên Thánh Giá. Tôi cảm nghiệm những bài học lạ lùng mà Chúa Giêsu dạy tôi qua những anh em sắc tộc J'rai mà tôi vừa được gặp gỡ.
Tôi thấy hạnh phúc bởi tôi được dân làng chờ đợi và quý mến. Tôi cảm phục anh em sắc tộc bởi lòng tin của mọi người thật đơn giản, lời cầu nguyện của họ thật đơn sơ. Tôi thương dân làng bởi họ thiếu thốn nhiều quá... Tôi nhận ra Thiên Chúa bao bọc và ban tặng cho tôi quá nhiều. Tôi muốn yêu Chúa Giêsu của tôi thật nhiều hơn nữa.
Khi chứng kiến những đau khổ, thiếu thốn của người dân J'rai. Tôi thấy mình thật nhỏ bé giữa một đại dương bao la của biển người đang cần đến tôi. Tôi muốn “yêu” thật nhiều để nhờ đó tôi sẽ “làm” thật nhiều cho những người tôi được sai đến. Tôi muốn trao ban thật nhiều cho những đứa con nhỏ mà Chúa trao vào tay tôi. Tôi muốn yêu thương cộng đoàn tôi đang ở, như Thánh Têrêsa nhỏ đã yêu. Tôi muốn yêu anh em J'rai như Mẹ Têrêsa Calcutta: Ôm ấp tất cả dân làng và mang đến với Giêsu để Ngài ban ơn cho họ như muốn chiều lòng đứa con gái cưng.
Dù đã chọn cho mình một lối đi, nhưng nhiều lúc tôi cũng thấy vật lộn với cuộc sống bởi những biến cố vui buồn tôi đón nhận hằng ngày. Cuộc sống như một dòng sông có lúc mặt nước êm đềm, phẳng lặng nhưng có lúc lại tuôn chảy cách dữ dội. Những lúc gặp khó khăn, tôi mới hiểu sâu sắc thế nào là yêu? Tôi mới hiểu sâu hơn câu nói của Thánh Augustino: “yêu đi rồi làm gì thì làm” mà tôi đã chọn làm châm ngôn sống.
Phải chăng yêu là mong muốn và tạo ra điều tốt lành cho người khác? Phải chăng yêu là đón nhận tất cả? Phải… Phải chăng yêu là tha thứ vô điều kiện?....
M. Anna Nguyễn Thị Hà (Kinh viện), FMI