Bài siêu ngắn Mẫu 1
Tình mẫu tử vốn là một đề tài quen thuộc trong thơ ca. Một trong những tác phẩm viết về đề tài này là bài thơ Về thăm mẹ của Đinh Nam Khương. Bài thơ là lời của người con bộc lộ suy nghĩ, cảm xúc khi về thăm mẹ sau một thời gian xa nhà. Chiều mùa đông lạnh giá, lại có mưa rơi nhưng mẹ lại không có nhà. Thế nhưng, căn nhà ấm áp lại thiếu vắng hình bóng mẹ. Ngồi thơ thẩn trước cửa, con ngắm nhìn cảnh vật xung quanh mà trong lòng bồi hồi, xúc động. Lúc này đây, trong tâm trí, con chợt thấy bóng dáng mẹ tần tảo, đảm đang làm mọi việc. Mẹ chu đáo, để ý từng thứ nhỏ nhặt như "chum tương mẹ đã đậy rồi". Mẹ còn chăm chỉ, cần cù lao động ngoài ruộng đồng đến mức "Áo tơi qua buổi cày bừa/ giờ còn lủn củn khoác hờ người rơm". Dù là việc trong nhà hay việc bên ngoài thì mẹ đều chu toàn đầy đủ, cẩn thận. Mẹ vất vả, lam lũ không quản ngại mưa nắng để hi vọng con có cuộc sống vẹn tròn. Tình yêu thương, đức hi sinh ở mẹ thật cao cả, to lớn biết bao. Mẹ dành dụm cho con những thứ nhỏ bé "trái na cuối vụ" mà không bao giờ phần riêng mình. Đứng trước tình thương bao la như trời bể ấy, người con không khỏi trào dâng nỗi xúc động, bồi hồi "Nghẹn ngào thương mẹ nhiều hơn/ Rưng rưng từ chuyện đơn giản thường ngày.". Nhờ thể thơ lục bát truyền thống, các hình ảnh thân quen, gần gũi cùng biện pháp nhân hóa "nón mê xưa đứng nay ngồi dầm mưa", biện pháp liệt kê sự vật "chum tương", "nón mê", "áo tơi",... nhà thơ đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ cần mẫn. Đồng thời, làm nổi bật tình cảm mẹ con thắm thiết, quý giá. Mong rằng, mỗi người sẽ luôn yêu thương, kính trọng và hiếu thảo với mẹ của mình.