Tháng ba tới đây là tròn một năm mình làm việc tại nhà vì đại dịch. Bản chất mình là người hướng nội và đã có nhiều kinh nghiệm làm ở nhà từ thời còn là nghiên cứu sinh nên không quá khó để thích nghi. Tuy vậy, so sánh với thời kỳ làm ở nhà trước đây, mình cảm thấy mọi thứ khác đi nhiều so với hiện tại.
Ngày trước, ừ thì đúng là làm ở nhà đấy nhưng lúc nào buồn buồn, muốn đổi không khí thì chỉ cần đi bộ hoặc lên xe buýt đi đến một quán cà phê yên tĩnh nào đó ngồi nhâm nhi tách trà, miếng bánh quy là đã thấy cuộc sống rất đủ đầy rồi. Nhưng đến tận bây giờ, dịch bệnh bên Mỹ vẫn còn nặng, các tiệm cà phê, hàng ăn, thư viện đều đóng cửa hoặc có mở nhưng rất ít chỗ ngồi và phải đeo khẩu trang suốt nên cũng đã gần một năm rồi mình chưa ra quán cà phê. Mỗi lần thấy các bạn ở Việt Nam đăng ảnh ngồi những tiệm cà phê xinh xắn là mình lại thấy nhớ cuộc sống bình thường trước đây da diết.
Ngày trước, ừ thì đúng là làm ở nhà khó cân bằng công việc-cuộc sống đấy nhưng thời còn son rỗi hoặc có con đi nhà trẻ thì mình có không gian yên tĩnh tập trung làm việc. Từ ngày dịch bệnh bùng phát tới giờ con mình vẫn ở nhà, may mắn có bố bé chăm và nhà mình có nhiều phòng nên mình cũng có không gian riêng. Tuy vậy, bản tính người mẹ thấy con khóc, con đòi bên ngoài cửa cũng làm phân tâm nhiều. Ngoài ra, bên cạnh công việc chính ở văn phòng, mình còn sáng tạo nội dung cho The Present Writer blog, YouTube, và podcast—những việc đa phần cần không gian tĩnh tuyệt đối. Với con nhỏ ở nhà, mình chỉ có lựa chọn duy nhất là làm việc sáng tạo khi con ngủ hoặc nếu muốn quay video ban ngày có ánh sáng mặt trời thì phải xin nghỉ phép ở văn phòng rồi gửi con đi đâu đó 1-2 tiếng để tranh thủ quay nhanh rồi đón con. Làm việc ở nhà đối với phụ nữ có con nhỏ thực sự không hề dễ dàng.
Hôm nay ngồi đọc lại những bài viết ngắn từ khi mới làm ở nhà hồi tháng 3/2020, mình cảm thấy như quay ngược dòng thời gian và nhận ra mình thuở đó ngây thơ và tích cực đến kỳ lạ. Mini Post #17 này tổng hợp lại các bài viết đó, kèm theo update nhận xét của chính mình ở thời hiện tại.
Ngày 12/3/2020
Mặc dù được làm ở nhà trong tình thế bắt buộc vì bệnh dịch nhưng mình cũng an tâm vì các trường đại học tại Mỹ đã bắt đầu có động thái thay đổi, hy sinh quyền lợi tài chính trước mắt để bảo vệ sức khoẻ sinh viên, giảng viên, và nhân viên — một điều không phải dễ trong xã hội tư bản. Vậy là trong ít nhất 3 tuần tới sẽ không còn hình ảnh một bà mẹ bỉm sữa mới đi làm về vừa kịp đặt túi xuống, cởi áo khoác ra là sấp ngửa bế con (như thể hiện phần nào trong ảnh ?)
Update tháng 1/2021: Đọc đến đoạn “ít nhất 3 tuần tới” mà thấy vừa buồn cười vừa thương quá đi. Mình vẫn còn nhớ y nguyên ngày hôm đó, mình đến văn phòng thì đã thấy mọi người xầm xì lo lắng, chồng con đi siêu thị thì sốc khi thấy các gian bán hàng nhu yếu phẩm tan hoang. Bật máy tính lên làm chưa kịp nóng máy thì đã nhận được thông báo từ Trưởng Khoa yêu cầu rời văn phòng về nhà ngay lập tức. Đúng là ngày hôm đó mình về nhà trong tâm trạng vừa hoang mang vì bệnh dịch nhưng lại vừa vui mừng vì có thêm thời gian cho gia đình (như cảm xúc trong bài). Ai ngờ đâu rằng tới một năm sau mình vẫn còn chưa đặt chân lại văn phòng….
Ngày 29/3/2020
*Bạn thích bài viết này? Hãy cân nhắc ủng hộ cho The Present Writer để blog có thể tiếp tục hoạt động phi lợi nhuận
**Vui lòng đọc kỹ yêu cầu về Bản Quyền-Cộng Tác trước khi sao chép hoặc trích dẫn nội dung và hình ảnh của blog